II- KỶ THUẬT HUẤN LUYỆN : Võ thuật Thiếu Lâm Tự được người Trung Hoa xem là “Ngoại Gia Quyền”, vì được du nhập từ nước ngoài (Ấn Độ) vào, do Tổ Sư Bồ Đề Đạt Ma sáng chế, tại chốn thiền môn, nhằm để tăng cường sức khỏe thân tâm, và tự vệ. Ngoài việc tập luyện võ thuật, môn sinh còn phải tuân hành mười điều tâm niệm sau đây :
1- Phải chuyên cần tập luyện võ thuật.
2- Chỉ được dùng đến võ thuật trong trường hợp phải tự vệ.
3- Phải giữ lịch sự, và kính nhường với những bậc thầy và cao niên.
4- Phải đối xử tử tế, và có lòng thành tín với các đồng bạn.
5- Không nên tự ý khoe khoang võ thuật trước mặt mọi người, và không được nhận lời thách đấu của bất cứ ai.
6- Không bao giờ gây chiến trước.
7- Không làm việc tà dâm.
8- Không nên dùng rượu và thịt.
9- Không nên có những tánh : công kích, gian tham, và tự phụ.
10- Chỉ dạy võ thuật cho nhũng người có đức tính tốt.
Về kỹ thuật huấn luyện, tổng quát gồm có bốn (4) bộ môn căn bản : Quyền Cước, Binh Khí, Nội Ngoại Thần Công, và Huyệt Đạo Kinh Mạch. Trước tiên, bộ môn quyền cước được xem là nền tảng sơ khởi, trong việc huấn luyện võ thuật. Sau đó, môn sinh mới được lần lượt học tập đến các bộ môn khác như :
Binh khí (Côn, Thương, Kích, Đao, Kiếm,…).
Môn Nội Ngoại Thần Công gồm các bí quyết tập luyện công phu như : Khí Công nội dẫn và ngoại dẫn, ngoại công như ngạnh công và nhuyễn công gồm có: các phương pháp công phu luyện về sức mạnh các ngón tay (chỉ công) như Nhất Chỉ Thiền, Long Trảo Công, Ngọa Hổ Công, luyện lực ở cạnh và lòng bàn tay (Chưởng Công) : Thiết Sa Chưởng, Thôi Sơn Chưởng, Trúc Diệp Chưởng, luyện về khinh công và phi hành, luyện về Thiết Quyền và Thiết Tý, luyện về Thiết Cước và Thiên Cân Trụy, luyện về những Công Phu Đặc Dị Mình Đồng Da Sắt.
Môn Huyệt Đạo và Kinh Mạch gồm các phương pháp điểm và giải huyệt bí truyền áp dụng vào chiến đấu đả thương, và cứu tử hoàn sinh.
Tất cả đều được truyền dạy lần lượt từ dễ đến khó, từ cấp bậc thấp lên dần cấp bậc cao hơn.
Về bộ môn quyền cước, khởi đầu từ cách tập đứng các thế tấn căn bản, đến di chuyển từ bước một (Bộ Tấn Pháp), đến tập các đòn thế căn bản đánh đỡ về tay (Thủ Pháp), và các thế đá căn bản hướng tới trước, phía sau, một bên phải hoặc trái (Cước Pháp). Dần dần, tập luyện các bài quyền, áp dụng từ đơn luyện đến song luyện.
Môn Cầm Nã Thủ Pháp là môn học cận chiến, dùng các phương pháp để bắt bẻ, khóa tay chân, hoặc vật ngã đối phương. Càng học lên cấp bậc cao, kỹ thuật huấn luyện càng chứa nhiều đòn thế phức tạp, đòi hỏi người môn sinh phải có lòng kiên nhẫn và khó nhọc.
Tóm lại, võ thuật Thiếu Lâm Tự mang những đặc tính căn bản như : Công, Thủ. Phản, Biến, Nhu, Cương , Khí, Lực.
Về hình thức, quyền pháp di chuyển thường theo một đường thẳng : tới lui, lên xuống, trước sau, trái phải. Di chuyển căn bản theo bốn phương, tám hướng, với thân hình biến chuyển, có lúc vững chắc như núi Thái Sơn, có lúc mềm dẻo linh động, nhanh nhẹn dũng mạnh như cuồng phong vũ bão.
Tất cả đều được phối hợp trong các tư thế: đi, đứng, nằm, ngồi, chạy, nhảy, lăn, nhào. Các đòn thế công hay thủ phải được rõ ràng, dứt khoát, thực dụng, sức mạnh là yếu tố chính yếu, tính uyển chuyển là phụ thuộc.
Trong các động tác không được rườm rà, không khoa trương huê dạng, để tránh phí sức lực. Các thế tấn công thường nhắm vào các nhược điểm trên cơ thể của đối thủ.
Về sự huấn luyện “Linh Thú Ngủ Quyền” được quan niệm : Đặc tính và bộ pháp chiến đấu của năm loài thú như Long, Hổ, Báo, Xà, Hạc, lần lượt được tượng trưng cho sự huấn luyện về tinh thần, bộ xương, sức mạnh, hơi thở, và gân thịt.
Năm yếu tố nầy cần được phối hợp lại thành một đồng nhất thể. Cũng như, sự kết hợp cần phải có giữa cứng và mềm (Cương Nhu), trong và ngoài (Nội Ngoại), thể chất và tinh thần (Thân Tâm).
Do đó, việc huấn luyện “Linh Thú Ngũ Quyền” đòi hỏi một sự cố gắng và kiên nhẫn cao độ, nhằm đạt đến sự ích lợi tối đa, cho cơ thể của người tập luyện có những đặc tính chính yếu sau đây :
-Thân Pháp phải được vững chắc và linh động. -Tâm Pháp phải giữ được bình tĩnh. -Khí Pháp phải điều hòa hơi thở. -Nhãn Pháp phải được tinh tường, trong sáng, để quan sát rõ ràng cuộc chiến. -Quyền Cước Pháp phóng ra khéo léo, dũng mãnh và nhanh nhẹn. -Đấu Pháp phải biết dùng đến mưu trí trong mỗi tình thế, và nhận định đúng thời điểm, để áp dụng phù hợp các đòn thế : Công, Thủ, Phản, Biến, Nhu, Cương, Khí, Lực.
Tất cả là những yếu tố cần thiết trong việc huấn luyện, để giúp cho môn sinh Thiếu Lâm đạt được tính chất “Cường Thân Mẫn Trí” và luôn luôn giữ được thế thượng phong, thủ thắng trong trận đấu./.


